Still peaceful in Saigon

Sài Gòn nhiều khi dễ dãi, ai cũng chấp nhận, cái gì cũng được, xuề xòa đến lạ kì. Người ta tự nhiên bước chân đến đây, dễ dàng đất trời là nhà, người người là bạn bè, người thân. Đôi khi gọi nhau bằng những cái tên cô ơi, dì ơi, ngoại ơi cứ như trong một đại gia đình lớn. Ở vùng đất tứ xứ người, Sài Gòn là mảnh đất mới, là nơi người ta thương nhau vì là người Việt người Nam. Sài Gòn nhiều khi mưa nắng thất thường, làm người ta khó đoán, làm…

Little Da Lat’s Life

Ẩn chứa vẻ đẹp thơ mộng và trữ tình, thành phố ngàn hoa Đà Lạt luôn hút hồn du khách từ ánh nhìn đầu tiên. Không chỉ hấp dẫn bởi khung cảnh thiên nhiên, Đà Lạt còn khiến người ta mê đắm bởi vẻ đẹp ẩm thực và khí hậu vô cùng dễ chịu. Cái lạnh cao nguyên ban đêm, sương mù buổi sớm, những dải rừng thông bao quanh thành phố, những đồ ăn nghi ngút khói, tách cà phê đậm mùi… tất cả đều mang cho Đà Lạt một vẻ đẹp rất riêng không nơi nào có được.  …

Nghia An Hoi Quan Pagoda, Saigon

Nghia An Hoi Quan Pagoda is one of the oldest temples in Ho Chi Minh City. This temple of the Chinese community was built in the 19th century and dedicated to Guan Yu (AD 162-219, also known as Quan Cong), a deified general who lived during the late Eastern Han Dynasty. The appearance of Nghia An Hoi Quan Pagoda is exactly that of a Chinese temple. The front door of the temple are painted with door gods. Within the temple you can see a big wooden statue of Quan Cong’s red horse and Nghia An, his faithful groom. The horse…

Saigon, a great place to live in

For me, Saigon is a great place to live and work in. The following is a mix of things I love about life in Saigon, along with other random observations. Many of the the things here aren’t exclusive to Saigon, though they are the some of the many parts that complete the city. This isn’t a things to do guide travel guide either, so that will be for another post. Also note that in this post I have opted out of using Vietnamese diacritics.  

From Heart to Heart_Kỳ 17 : Tháng 4 LỜI NÓI DỐI của em

Tháng tư về, nắng nhẹ nhàng nhưng sao lòng người thấy gắt. Đôi khi con người ta chỉ cảm thấy nhịp thở vào ban đêm, dưới ánh sáng vàng chói của đèn cao áp. Đi trên đường, nơi đâu cũng thấy ánh sáng dù là ban đêm, đôi lúc muốn tìm một chỗ tối dừng chân nhưng sao khó quá. Thật lạ lùng khi người ta chỉ có thể nhìn thấy mây vào đêm, những đám mây xám cứ trôi quanh mặt trăng sau rằm, có lúc ôm lấy trăng, che mất trăng làm lòng người có cảm giác trống…